Có một thời

Có một thời

Thơ: Du Phong

Có một thời đôi trai gái đã từng yêu
Hẹn hò nhiều, ước mong nhiều, rồi chia cắt
Không phải bởi lửa tình yêu lụi tắt
Mà bởi đời người nhiều bước ngoặt trái ngang

Bỗng một ngày tim chợt thấy hoang mang
Không cảm nhận sự an toàn bên cạnh
Cái nắm tay chỉ còn toàn nguội lạnh
Ngoái xung quanh đầy rẫy những nghi ngờ

Tình chẳng còn hạnh phúc giống trong mơ
Họ làm khổ nhau bằng mập mờ, ngộ nhận
Một người vô tâm còn một người im lặng
Khoảng cách yêu thương cứ thế tách xa dần

Họ lặng lẽ về bên cái kiếp độc thân
Dẫu trong tim ngàn lần mong quay lại
Nỗi nhớ nhung cứ đêm ngày khắc khoải
Nhưng can đảm không nhiều nên cứ mãi khổ tâm

Thời gian phủ đời người qua bao lớp rêu phong
Mỗi lần nhớ đến nhau, họ nghe lòng hơi chạnh
Có một thời họ coi nhau như định mệnh
Có một thời, đôi trai gái “đã từng” yêu…

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *