PHỐ ĐÊM

PHỐ ĐÊM

Anh đi rồi thành phố bỗng bơ vơ
Con đường về bỗng dài như vô tận
Ánh đèn đường vàng hoe, héo hắt
Cơn mưa chiều loáng ướt ánh trăng đêm…

Phố thân quen bỗng chẳng thể nhớ tên
Quán cà phê bỗng trở thành trống vắng
Thành phố im lìm trong đêm khuya thinh lặng
Lạnh co mình
Không ai choàng áo cho em…

Mối tình đầu vẫn chưa kịp lên men
Dẫu ấp ủ tháng năm dài ròng rã
Hương chưa nồng đã chia lìa đôi ngả
Anh đi tìm ảo vọng của tình yêu…

Em một mình quay về với cô liêu
Chôn chặt niềm đau trong nỗi lòng câm lặng
Tiếng gà vẳng xa xa, báo trời sắp sáng
Nhưng trong em
Hoàng hôn đã phủ kín mối tình đầu…

An Nhiên

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *