NGHĨ MÃI RỒI EM CŨNG PHẢI BUÔNG THÔI

NGHĨ MÃI RỒI EM CŨNG PHẢI BUÔNG THÔI
(Lưu Thanh Trà)

Nghĩ mãi rồi em cũng phải buông thôi
Dẫu mùa đông trời còn làm cơn băng giá
Anh đã đi đường xưa thành xa lạ
Rượu cạn môi em biết đó là say…

Nghĩ mãi rồi mắt bỗng thấy cay cay
Lòng xa xót khoảnh trời trong dễ vỡ
Tình yêu là gì mà khi xa thì nhớ
Lúc có nhau thì hờ hững để lãng quên

Nghĩ mãi rồi em chợt muốn gọi tên
Là cái thời anh bên em mình lòng vòng trên phố
Thương yêu cũ nồng nàn bên từng ô cửa
Ly cà phê hai nửa ngọt nửa đau

Nghĩ mãi rồi em cũng chịu buông tay
Dẫu trái tim còn khát khao lửa ấm
Anh về đi mặc em cùng bão tố
Hai chúng ta hai số phận từ lâu

Em bây giờ đã nghĩ đủ để buông thôi…

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *