TÌNH…NGỘ NHẬN

TÌNH…NGỘ NHẬN
Thơ : AD Kẹo Đắng

Lâu lắm rồi…
Lâu lắm rồi…có thể
Cảm giác xưa nay lại thoáng quay về
Lại cho em lạc lối giữa u mê
Có phải yêu…hay chỉ là hoài niệm

Em chẳng biết đây là mơ hay thật
Em biết thương…biết nhớ…biết dỗi hờn
Màn đêm về…em…cũng biết cô đơn
Ngồi lạc giữa cơn mơ lòng nhung nhớ

Sương mãi rơi bao trùm cả góc phố
Vầng trăng treo lơ lững giữa mây trời
Thương một người…mà xa quá đi thôi
Rồi mong…nhớ…khắc tên người lên gối

Đã bao lâu
Em cũng không nhớ nổi
Vầng trăng kia tan vỡ giữa bầu trời
Cuộc tình mình…hai đứa..cũng hai nơi
Trong khoảnh khắc anh bảo : TA NGỘ NHẬN

Mưa lại rơi…
Giữa một chiều không nắng
Tình chúng mình xa cách bởi vì đâu
Nhớ ngày xưa Ô Thước bắc nhịp cầu
Cho nàng Chức chàng Ngưu vui tái ngộ

Hỏi thế gian: Nếu tình là bể khổ
Xin Tơ Duyên thôi se sợi chỉ hồng
Trọn kiếp đời…xin chẳng nhớ…chẳng mong
Chẳng day dứt tìm tình trong NGỘ NHẬN

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *