PHỐ HẠ

Phố hạ em về,ngày ấy
Con đường hun hút tuổi thơ
Thương cho lá vàng run rẩy
Ngàn năm theo gió mịt mờ

Phố hạ em về,chân mỏi
Tiếng ve ra rả gọi chiều
Phượng còn thay màu áo mới
Bước tranh như dệt,như thêu

Phố hạ em về ,thui thủi
Chim trời cõng nắng rong chơi
Rơi rơi giọt hờn,giọt tủi
Trăm năm duyên nợ khóc cười

Phố hạ em về,buông áo
Yêu thương đầy ắp môi hờ
Cho anh góc trời nương náu
Trời đất bắt đầu đan tơ

Phố hạ em về,thấp thoáng
Cho đi ngày tháng buồn trôi
Tình yêu như là bài toán
Phương trình vô nghiệm em ơi!

Phố hạ em về ,ta nhớ
Thương vạt tóc nào ru mây
Thương mười ngón tay bỡ ngỡ
Thương dòng sông chảy vơi đầy

Ngày 14/7/2016
Thiên Ân ( Bình Dương)

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *