Ngủ đi em

Ngủ đi em

Thơ: Huy Thọ

Ngủ đi em rồi ngày mai thức dậy
Sẽ thấy buồn chỉ tựa thoáng mây bay
Thôi thở than duyên với phận mỏng dày
Ai nhớ – quên cũng sẽ thành chuyện kể

Ngủ đi em, bởi ngày mai vẫn thế
Cuộc đời kia, ai cũng sống vì mình
Nên cứ cười và phải thật là xinh
Thanh xuân ngắn, đừng để mình lãng phí

Ngủ đi em, chuyện muôn đời vốn dĩ
Hợp rồi tan, đừng suy nghĩ quá nhiều
Muốn trưởng thành phải học cách tự yêu
Tự chăm sóc và học cần buông bỏ

Ngủ đi em, nỗi buồn là cơn gió
Vẫn ngàn năm phiêu lãng chốn dương trần
Ngủ thôi nào, phải yêu quý bản thân
Thương mình trước khi học thương người lạ

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *