Ngỡ

Ngỡ

Thơ: Huy Thọ

Cứ ngỡ rằng trái đất này tròn lắm
Nên dẫu xa thì cũng sẽ trở về
Đâu biết rằng chỉ một lần quay mặt
Phố dẫu quen rồi cũng thấy lạ, đúng không em

Anh vẫn thường thức giấc giữa đêm
Vẫn còn thấy đau vì một niềm đau cũ
Khi nỗi buồn chẳng chịu nằm yên ngủ
Không biết bao giờ thì mới đủ để quên đây

Cứ tập cô đơn cho qua những tháng ngày
Nhủ với lòng rằng tay tự nắm tay rồi sẽ ổn
Cố gắng tìm quên giữa trăm ngàn bận rộn
Nhưng mỗi đêm về lại thổn thức em ơi

Nắng tháng Ba về, anh bỗng thấy chơi vơi
Lại nhớ một người đã rời xa mãi mãi
Sống giữa biển người, vẫn thấy lòng trống trải
Bởi thế giới đông, nhưng chẳng phải người ta cần

Lâu rồi không viết, chẳng viết được gì cho nên hồn

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *