AI TRẢ …CHO EM

AI TRẢ …CHO EM
Thơ : Kẹo Đắng

Chỉ còn chút nỗi niềm thương…để nhớ
Mà giả vờ…như lại chẳng có chi
Đêm cuối cùng…ta tiễn bước nhau đi
Nghe phảng phất…những gì..còn lưu luyến

Sóng lặng im…nghịch đùa cùng…Trăng…Biển
Gục vào vai…dâng hiến….nụ hôn đầu
Những năm dài…khoảng cách …cắt chia nhau
Nay gặp lại…chỉ còn màu….hoang vắng

Em muốn biết..tại sao…người im lặng
Nói ra đi…cho chẳng nặng…ưu phiền
Khẽ mỉm cười : ” Em vẫn thế…hồn nhiên…!!”
Nào đâu biết..lần đầu tiên…xa mãi

Đêm nay em…trao tình anh…vụng dại
Nhạt bình minh..khoảng cách…lại…bắt cầu
“Anh đi rồi…nhưng chẳng biết về đâu…!!”
Em giận dỗi…anh lắc đầu…buồn bã

“Quên anh đi…đừng đợi anh…cô bé..!!
Chẳng bao giờ…ta sẽ…bước chung đôi..”
Buốt tan lòng…mà lệ mắt…chẳng rơi
Chôn chân đứng…giữa biển đời…chua chát

Chỉ còn giữ…trái tim lòng…tan nát
Nửa hồn si…man mác…nỗi cô đơn
Văng vẳng xa…nghe gió…gãy điệu đờn
“Ai trả lại…người em thương…đã mất

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *