EM NHỎ BÉ MÀ

EM NHỎ BÉ MÀ

* Thơ Lê Hồng Mận *

Em nhỏ bé mà, nên khát một cái ôm
Để thấy sớm hôm có người che chở
Ru dịu nghẹn ngào qua từng nhịp thở
Em lại trở về nghe câu hát trên môi.

Em nhỏ bé mà nên cần nắm tay thôi
Để thời gian trôi, nhạt nhoà qua nhịp gõ
Chỉ cần anh – người yêu thương ở đó
Mặc gió ngàn, mưa biển. Mặc đi anh.

Em nhỏ bé mà, nên buồn cũng mong manh
Dễ vỡ lắm. Nước mắt rơi môi mặn
Chỉ cần vỗ vai thôi, bảo rằng “này thì lặng
Có anh đây, sao phải khóc một mình”.

Em nhỏ bé mà, nên mỗi sáng bình minh
Lại muốn nép vào anh
lặng thinh nhìn dòng người trôi qua lăng cửa
Ngọt nhẹ vậy thôi, em chẳng cần gì nữa
Một thuở xa xôi, có lẽ cũng đã từng…

Em nhỏ bé mà, nên nếu thành người dưng
Anh đừng trách em sao không ngừng nước mắt
Em chỉ khóc cho yêu thương đã tắt
Để chôn chặt mọi điều và vững bước hơn thôi.

Em nhỏ bé mà. Em sợ lắm đơn côi.

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *