BIỆT LY

BIỆT LY
Thơ: Hạ Băng

Em sợ mình đắm chìm nỗi nhớ nhung
Để đau khổ cứ trập trùng phía trước
Để luyến tiếc như hành trình đi ngược
Lại xót xa những được mất trong đời

Miệng thì thầm khẽ gọi tiếng người ơi
Sao chẳng để em xa rời nỗi nhớ
Sao chẳng để tâm hồn thôi trăn trở
Khiến nhều đêm giọt lệ vỡ tuôn dòng

Vẫn yêu nhiều mà chẳng dám chờ mong
Là nỗi khổ trong lòng người con gái
Đừng mãi trách rằng em luôn khờ dại
Tình đã cho mong nhận lại làm gì

Em sợ đời….sợ lắm… tiếng “Biệt Ly”

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *