DANG DỞ

DANG DỞ

Thôi ai nhé từ nay thành xa lạ
Thành người dưng như quá khứ đã từng
Hai chúng mình bỏ lỡ mộng uyên ương
Sẽ trọn kiếp hai con đường cách biệt.

Kể từ nay mọi ân tình chấm hết
Ta nhẫn tàn bóp chết trái tim nhau
Kí ức xưa sẽ thêm nếm nỗi sầu
Để một mai ai quay đầu, nhặt lại.

Thôi ai nhé từ nay và mãi mãi
Vết thương lòng hoang hoải đến trăm năm
Và hai ta mỗi đứa sẽ âm thầm
Chọn một cách để giam cầm dĩ vãng.

Bao nồng say cũng chỉ là mây thoảng
Khi đường tình chẳng đến được bờ vui
Thì dù ai có vương vấn ngậm ngùi
Đâu nghĩa lý khi lời thề chia nửa.

Thôi ai nhé chuyện chúng mình dang dở
Duyên tình này là món nợ đau thương.

(Người Viết Thơ Đau)

Facebook Comment

5 bình luận
  1. Minh Cường
  2. Lãng Tử Nguyễn
  3. Diệu Yến
  4. Bau Troi Tu Do
  5. No Nguyen

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *