Tôi bước đi trong đổ nát hoang tan

Tôi bước đi trong đổ nát hoang tan

Tôi bước đi trong đổ nát hoang tan
Khi bóng đêm vén bức màn sự thật
Rằng tình yêu của chúng mình đã mất
Tôi mỉm cười mặc nước mắt lăn rơi

Như áng mây lạc lõng cuối chân trời
Mất phương hướng mặc cuộc đời xô đẩy
Mệt mỏi lắm chẳng thể nào đứng dậy
Tôi học làm kẻ trốn chạy niềm đau.
(Người Viết Thơ Đau)

Facebook Comment

5 bình luận
  1. nguyễn trung Thi
  2. Minh Cường
  3. Sad Thống
  4. Thuy Truong
  5. Thanh Tuyet

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *