Tôi bỏ lại

Tôi bỏ lại

Tôi bỏ lại những yêu thương tan vỡ
Những buồn vui của một thuở dại khờ
Tự dặn lòng sẽ không còn nhung nhớ
Không vấn vương, hay trách cứ điều chi.

Tôi hiểu rằng mình cần phải vứt đi
Chuyện không vui có gì mà nhớ mãi
Tình xa rồi chẳng bao giờ trở lại
Vứt đi thôi để làm lại từ đầu.

Tôi bỏ lại những đau đớn, muộn sầu
Mặc thời gian sẽ nhiệm màu xoa sạch
Con tim kia vẫn muôn vàn vết rách
Cần tình yêu mới có thể chữa lành.

Tôi chớm lên như lộc biếc trên cành
Đã nảy nở sau mộ mùa đông lạnh
Tôi biết rằng nó vẫn còn mong mảnh
Nhưng mai này thành cành lá đơm hoa.

Tôi bỏ lại một đoạn đời đã qua
Để viết tiếp bản tình ca cuộc sống
Dù đôi khi gặp nút trầm lắng đọng
Quan trọng là nó kết thúc vui tươi.
(Người Viết Thơ Đau)

Facebook Comment

5 bình luận
  1. Heo Xinh
  2. Phat Thichca
  3. Thang Huu
  4. Con Là Tất Cả
  5. Nguyễn Thanh Phuong

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *