ĐẾN BAO GIỜ

ĐẾN BAO GIỜ.

Một hiệp hai hiệp,lại ba hiệp.
Anh nằm chèm bẹp,mất còn đâu.
Mang tên thua trận,sầu đến thế.
Không còn vai vế,để dương oai.

Lúc tuổi mới lớn,bắn thước hai.
Bây giờ già rồi,chỉ lai rai.
Đôi khi mệt quá,ruồi bu trán.
Chẳng muốn đuổi đi,bán cái dùm.

Lúc còn mạnh khỏe,như con hùm.
Rất là siêu đẳng,khoản úp chum.
Hễ đưa là đẩy,anh hùng lắm.
Bao lần say đắm,với tình nhân.

Bây giờ có tuổi,khá yếu chân.
Đôi lúc cảm thấy,vẫn còn gân.
Trên bảo dưới chẳng,thèm nghe nữa.
Nỗi buồn gọi tên,đến bao giờ.

Dũng tiến.
06/10/2016.

Facebook Comment

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *